宣風(fēng)

詞語解釋
宣風(fēng)[ xuān fēng ]
⒈ ?宣揚(yáng)風(fēng)教德化。
引證解釋
⒈ ?宣揚(yáng)風(fēng)教德化。
引《后漢書·隗囂傳》:“今 山 東之兵二百餘萬,已平 齊 楚,下 蜀 漢,定 宛 洛,據(jù) 敖倉,守 函谷 威名四布,宣風(fēng) 中岳。”
《周書·齊煬王憲傳》:“吾以不武,任總元戎,受命安邊,路指 幽 冀。列邑名藩,莫不屈膝,宣風(fēng)導(dǎo)禮,皆荷來蘇?!?br />唐 杜甫 《鹿頭山》詩:“仗鉞非老臣,宣風(fēng)豈專達(dá)?!?br />唐 白居易 《薛伾鄜坊觀察使制》:“俾宣風(fēng)於廉察,庶乎勞倈諸部綱紀(jì)列城。”
清 龔自珍 《對策》:“至 唐 以后,孝義高年之訪雖下於朝,宣風(fēng)美俗之官雖巡於野,而故事具文,了無真意,此所聞於史者也?!?/span>
分字解釋
※ "宣風(fēng)"的意思解釋、宣風(fēng)是什么意思由知識星宿-漢語知識在線查詢專業(yè)必備工具漢語詞典查詞提供。
相關(guān)詞語
- yú fēng yí wén余風(fēng)遺文
- fēng gé風(fēng)格
- bù zhèng zhī fēng不正之風(fēng)
- fēng yī風(fēng)衣
- fēng qíng風(fēng)情
- chūn fēng春風(fēng)
- chūn fēng fèng rén春風(fēng)風(fēng)人
- yí fēng yí zé遺風(fēng)遺澤
- yáng liǔ fēng楊柳風(fēng)
- zuì dōng fēng醉東風(fēng)
- fēng chuī cǎo dòng風(fēng)吹草動(dòng)
- fēng guāng風(fēng)光
- xīng fēng zuò làng興風(fēng)作浪
- yì fēng義風(fēng)
- bō cǎo zhān fēng撥草瞻風(fēng)
- fēng dù piān piān風(fēng)度翩翩
- xuān píng mén宣平門
- fēng tú rén qíng風(fēng)土人情
- bā jié fēng八節(jié)風(fēng)
- fēng xiǎn風(fēng)險(xiǎn)
- mín fēng民風(fēng)
- fēng shuǐ風(fēng)水
- fēng fēng yǔ yǔ風(fēng)風(fēng)雨雨
- fēng qì風(fēng)氣
- fēng huá zhèng mào風(fēng)華正茂
- fēng yǔ tóng zhōu風(fēng)雨同舟
- liú fēng yí jì流風(fēng)遺跡
- xuān bù宣布
- wēi fēng lǐn lǐn威風(fēng)凜凜
- fēng shēng hè lì風(fēng)聲鶴唳
- xuān pàn宣判
- fēng wù風(fēng)物